Gốc > ĐÓNG GÓP Ý KIẾN >
Đặng Công Đồng @ 12:58 10/06/2009
Số lượt xem: 4773
Gửi Nhân(Bình)
Có vợ rối mà vẫn thích tán gái... Nhân vẫn là Nhân - bái phục(mà dịp này dịch tiếng anh trôi chảy ghê)
Đặng Công Đồng @ 12:58 10/06/2009
Số lượt xem: 4773
Số lượt thích:
0 người
- Gửi Nhân(Bình) (10/06/09)
- Gửi Admin (08/06/09)
- Hoang Van LInh DHBKHN gop y (24/05/09)
- Trò Nữ thầy Toán (14/04/09)
- ý cò đây (14/04/09)
Nguyễn Danh Nhân - 12A - K21 - ĐTH
tác giả của câu danh ngôn:
Trèo lên cây khế cao cao
Nhìn xuống kinh bỏ mẹ
Nước mắt chia tay thời áo trắng
Nắng, nóng bồng bềnh với những tiếng nấc nghẹn ngào trong giây phút chia tay đầy nước mắt.
Thời học sinh là những năm tháng đẹp nhất của mỗi đời người. Ai cũng từng nôn nao, mong đợi ngày khai trường hay luyến lưu, bịn rịn lúc chia tay. Nhưng để lại trong mỗi con người dư âm xao xuyến,
kỷ niệm khó quên nhất phải nhắc đến buổi lễ ra trường của học sinh khối 12.
Trong buổi chia tay nhiều cảm xúc ấy, cũng những gương mặt quen thuộc mà sao thân thương đến thế! Nỗi buồn man mác vương trên mắt, trên môi, quyện trong giọng nói, nụ cười. Những dòng lưu bút ghi vội vài câu chúc ngô nghê, đôi ba nét vẽ mộc mạc… mãi giữ cho các bạn tuổi học trò.
Cậu bạn này vừa viết mấy dòng cho bạn bè mà nước mắt cứ rơi… không kịp vuốt!
Để tớ lau nước mắt cho cậu!
Buổi liên hoan chia tay đã tan mà những giọt nước mắt, những cái siết tay, những ánh nến lung linh còn in đậm trong tâm hồn. Thời gian vẫn cứ trôi, cứ trôi… Mỗi năm, một thế hệ học trò rời xa mái trường trung học thân yêu, nhưng chắc chắn mỗi người vẫn ấp ủ trong tim mình những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng dấu yêu.
Một cơn mưa đổ ập... một cánh phượng hồng rơi ... bất chợt ta nhận ra hè về. Có một thời áo trắng ta náo nức đợi hè, có một thời mực tím chân rộn theo tiếng ve ... Vậy mà nay hè đến tự bao giờ mà lòng người hờ hững, trong cái nắng chang chang của Sài Gòn, hè trở nên xa lạ ?... Để rồi, một hôm có tiếng ve vang lên trong kẽ lá của con đường rợp bóng cây gần dinh Độc Lập bỗng chợt nhận ra hè vẫn ngự trong lòng. Ôi, hè như cố nhân xưa ... Nhớ.... xa rồi ... nhưng vẫn quẩn đâu đây ...
Có cánh phượng hồng rơi xuống phía sau lưng ...
Nôn nao phượng nở
Tháng 5 về, tháng 5 thao thức và day dứt. Thao thức vì khi ta là học trò, ta lưu luyến đi qua tháng 5 và ta sẽ trưởng thành hơn, ta sẽ được bước sang một thế giới khác, cánh cửa khác rộng lớn và gian truân hơn nhiều. Day dứt vì ta phải chia tay những điều bé bỏng, thơ ngây, chia tay những ánh mắt trộm nhìn, những dòng thơ viết vội vàng nhét vội vào tay… người khác, những bông hoa phượng đỏ được ép trong vở học trò. Tháng 5 là tháng chứng kiến nhiều cuộc chia ly của tuổi học trò, những cuộc chia ly lưu luyến và bịn rịn…
Khi ta trưởng thành, ta mướt mải bơi ở biển lớn nhưng khi tháng 5 ùa về, phượng vĩ đỏ rực và bằng lăng tím ngắt thì ta có chợt giật mình khi nhớ về những mùa phượng vĩ ta đã đi qua không? Hơi thở của tháng 5, không khí của tháng 5 khiến ta nhớ lại những người bạn cũ, những tiếng trống rộn rã của chiếc trống già, những góc sân trường đỏ rực với tíu tít là những màu áo trắng, những nụ cười giòn tan không lo nghĩ. Phượng đỏ kia rồi, ta lại chợt nhớ tới vị chua chua của lõi dứa được bán ở cổng trường và cái lưỡi rát đỏ vì… lõi dứa.
Phượng nở đỏ rực, trong đầu ta bỗng vang lên những tiếng ve râm ran trong bản hợp xướng mùa hè nóng bỏng, những lời giảng của thầy cô dành cho lũ trò nhỏ dễ thương… Những bài thơ về hoa phượng, về mùa hè được lũ học trò đồng cảm chép tràn lan trong sổ thơ, trên mặt bàn, mặt ghế để lưu giữ chút gì đó (hoặc ai đó sẽ nghĩ là phá hoại he he…)… ôi Phượng nở đỏ rực khiến ta nao lòng ghê gớm.
Bản thân ta sẽ nhớ mãi về khoảng thời gian ấy với những hình ảnh ngọt ngào, sống động của thủa học trò, là lũ con gái mặc áo dài trắng thướt tha đạp xe trên đường Thanh Niên với những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng do bọn con trai hái tặng. Cho đến giờ những cánh hoa phượng vẫn ngời lên sắc đỏ thẫm, ta vẫn nhìn thấy nhiều những tà áo trắng vô tư bay bay trong nắng, gió của tháng 5… Ai cũng đều biết rồi thời gian cũng khiến cho ta phải chia tay với một khoảng thời gian êm đềm với những kỷ niệm của một thời ngây thơ, vụng dại…
Phượng ơi…